tieuduong.vn
Đang tải dữ liệu...
 Trang chủGiới thiệuGiới thiệu sáchSản phẩmHỏi đápBài đọc nhiều nhấtLiên hệ 
Bài liên kết
Trưng cầu ý kiến

Bạn đang khám bệnh tiểu đường ở đâu?

 

Tâm sự

Nhạc sỹ Thanh Tùng tâm sự

   
04:21' PM - Thứ tư, 29/11/2006

Sáu năm lao đao với bệnh tiểu đường, cũng là sáu năm tạm thời '"ngưng duyên' với âm nhạc, Thanh Tùng giờ đây trông hư hao và mong manh như 'giọt nắng bên đời', như thoáng làm ta xót lòng trước một 'ngày đã sang đêm lâu rồi' vậy...

Nhạc sĩ Thanh Tùng.

- Với ông "ngày đã sang đêm" chưa?

- Tôi từng là một kẻ quậy phá, một tay chơi thượng lưu, đôi lúc giống một tên bụi đời... (từng nổi tiếng là người thay ôtô như thay áo, ở thời điểm năm 1998, ông sở hữu cùng lúc 3 chiếc xe cổ sản xuất năm 1914 và 1940). Nhưng lúc này, tôi lại cảm thấy mình là một đứa trẻ, lúc nào cũng ngây thơ, cả tin, lúc nào cũng "tội nghiệp".

Nhìn lại đời mình, lắm khi thấy mình như một người cô đơn bẩm sinh. Lúc còn nhỏ không được sống cùng bố mẹ. Bốn mươi tuổi thì mất vợ, gà trống nuôi con... Là thằng đàn ông mà tôi luôn cảm thấy thèm muốn sự che chở, luôn luôn thấy mình bé nhỏ. Hình như cũng chính vì vậy mà bản năng tự vệ trong tôi thường rất lớn, càng khiến tôi trở thành một người rất dễ tổn thương, thất thường. Tôi luôn sẵn sàng nổi điên khi thấy mình bị xúc phạm. Không gì dễ bằng... chọc giận tôi.

- Vậy mà một trong những vẻ đẹp nam tính nhất trong ca từ và giai điệu của ông hình như lại chính là cái giọng bao dung, điềm tĩnh. Ông làm cách nào để có điều đó?

- Đúng là tôi từng thất tình, từng bị phản bội. Nhưng lúc đó, không hiểu sao, tôi lại chỉ muốn nói: "Khi thấy buồn, em cứ đến chơi, chim vẫn hót trong vườn đấy thôi. Chỉ có trong tôi ngày đã sang đêm lâu rồi, bài hát cho em giờ đã hát cho mọi người...".

Khi gặp phải một đời sống có quá nhiều biến cố, điều tốt nhất người nhạc sĩ có thể làm cho mình và "cho mọi người" là neo mình vào trong âm nhạc. Âm nhạc của tôi vì vậy có lúc nhanh lúc chậm, lúc vui lúc buồn nhưng xuyên suốt vẫn phải mang thần thái của tôi: bình thản ngay cả khi ngã ngựa...

- Tình yêu nào đã làm "đầy ắp" con đường âm nhạc của ông?

- Tình yêu con người. Một tình yêu luôn đủ để mình lúc thì cảm thấy muốn "hát với chú ve con", hay "cảm ơn mùa thu", lúc lại muốn kể một "câu chuyện nhỏ", một "chuyện tình của biển", lúc lại muốn tả một "giọt nắng bên thềm" hay một "ngôi sao cô đơn"...

Nhiều người bảo nhạc của tôi buồn nhiều hơn vui, hay đúng hơn, nó từng vui rồi buồn. Điều gì xảy ra khi người thân yêu nhất của ta ra đi, còn ta thì vẫn phải tiếp tục trụ lại với cuộc đời này? Một sự cố đời sống lớn như thế chắc chắn sẽ để lại nhiều ám ảnh và với một người nhạc sĩ, không thể nói là không nhuốm màu buồn lên âm nhạc...

Tôi có tiếng đa tình nhưng thật trớ trêu, hầu như người phụ nữ nào từng sâu nặng cuối cùng đều theo chồng sống nơi đất khách. Như thể chưa từng bao giờ nghe: "Em đừng ngồi buồn và đừng nói những lời giận hờn...", hay "xui dại": "Sao em không khóc, cho lòng nhẹ nhàng hơn"...

Mặc dù vậy, điều tôi có thể tự hào là: chưa có người phụ nữ nào đi khỏi đời tôi mà lại không nhớ đến tôi, nếu như không muốn nói còn đối xử rất tốt với tôi. Khác chăng chỉ là họ không còn ở với ta thôi...

- Một nhà thơ trùng tên với ông, từng buồn nỗi: "Trong câu thơ của em, anh không có mặt". Cảm giác của ông ra sao khi trong cả 2 liveshow sắp tới sẽ vắng bóng những "người đàn bà hát" từng có mặt trong ca khúc của ông?

- Biết làm sao khi vì lẽ này hay lẽ khác, những người đang bận đi vắng ấy không về vui được với mình. Nhưng đâu phải người nhạc sĩ chỉ hạnh phúc khi liveshow của mình hội tụ được nhiều "sao"? Nhạc Thanh Tùng có cái duyên là có thể được hát rất hay bởi những người bình thường trong phòng karaoke. Một cách tự tin, tôi không nghĩ rằng liveshow của tôi phải có một "trời sao" mới đứng được.

Tôi chưa bao giờ viết nhạc theo đơn đặt hàng. Âm nhạc với tôi trước sau chỉ là phương tiện để thể hiện cảm xúc chứ không phải để dạy đời, càng không thể để cầu danh cầu lợi. Đơn giản thế này thôi, nhưng tôi đã phải rất trăn trở, vật vã mới có thể có được định nghĩa này: Âm nhạc là một món đồ chơi xa xỉ cho những ai có nhu cầu sống hướng nội.

- Ngoài âm nhạc, ông còn nổi tiếng với thương hiệu nước khoáng Tubon. Điều gì khiến một nhạc sĩ lãng tử như ông bị thu hút bởi kinh doanh?

- Nhớ hồi tôi "đổ" vụ Tubon, thày bói của tôi bảo: Ông mạng "hoả", làm về "thuỷ" thì thua là phải! Và thày khuyên tôi nên nhảy sang "thổ", tức: kinh doanh bất động sản, quả nhiên thắng.

Tôi ngẫm kỹ rồi: các cụ ta bảo "có đức mặc sức mà ăn", tiền của ngoài đường, nó đã thích vào nhà ai thì có đuổi nó cũng không đi, còn một khi nó đã không thích thì có mời nó cũng không vào. Cho nên, tìm cơ hội kiếm tiền nhiều khi chưa quan trọng bằng cơ hội làm điều tốt, dưỡng cái "đức" ở mình thì những điều may mắn sẽ tự tìm đến.

- Hoá ra vì thế mà có dạo, ông chăm chăm đi làm từ thiện, từ trước cả khi nổi lên phong trào "người người làm việc thiện". Ngoài ra còn lý do nào nữa?

- Khi quyết định xây dựng một ngôi trường tình thương cho các cháu mồ côi (Mái ấm 19/5, Ba Đình, Hà Nội), thực ra, tôi chỉ muốn được nói một lời tri ân với miền Bắc, nơi có những bà con cô bác từng cưu mang tôi hồi tôi còn là cậu học sinh miền Nam tập kết ra Bắc, thiếu thốn tình cảm quê hương, gia đình... Từng không được sống gần bố mẹ từ bé, tôi hiểu lắm việc thiếu một mái ấm, một tuổi thơ khan hiếm nụ cười...

Nếu vì đánh bóng tên tuổi, tôi đã không dám giao hẹn: bí mật không được tôn trọng thì ngay lập tức, tôi sẽ ngừng cung cấp tài chính. Và kết quả là thông tin đã được giữ kín trong suốt gần 10 năm. Làm sao tôi phải đánh bóng tên tuổi, khi tên tuổi tôi lúc đó nào đã kịp bị "gỉ"? Tôi cũng đâu cần phải "hối lộ quỷ thần" khi tôi đâu phải là người có tội?

(Theo Lao Động)

Số lượt đọc:  679  -  Cập nhật lần cuối:  29/11/2006 04:21:11 PM
Tìm kiếm
Quảng cáo